Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

THẰNG NHỎ

         Nó mới mấy tuổi đầu, còn nhỏ lắm. Mặt mũi nó đen nhẻm, mốc xì, mái tốc rối rắm quăn queo bù xù như nắm bùi nhùi khô giòn, tưởng chừng nếu đặt bàn tay lên đầu Nó bóp nhẹ thì đám tóc ấy sẽ gãy vụn đi. Tuy nhiên, đôi mắt Nó long lanh trong sáng với vẻ hồn nhiên, nghịch ngợm, ánh lên tình yêu thương và lòng nhân hậu.

Nó thường tha thẩn chơi giữa đồng nội, nô giỡn với cỏ cây hoa lá, với các chú côn trùng nhỏ bé. Thỉnh thoảng, nó phải trông em cho cha mẹ và anh nó đi kiếm cái ăn ở tận đâu đâu trong rừng sâu núi thẳm.
Một bữa cha nó chạy như bị ma đuổi về nhà. Những ngọn cỏ may, dây mắc cỡ bên đường quấn chân ngã dúi dụi nhưng cha Nó lập tức bò dậy chạy tiếp, tay khư khư nắm chiếc áo rách cuộn lại như có vật gì bên trong. Nó đang ngồi bên một cây cao giữa trảng cỏ nên nhìn thấy rất rõ mọi chuyện kể cả nét mặt rạng rỡ của cha nó khi giơ cái vật mới bắt được ở đâu đó trong rừng hay duới suối cho mẹ nó xem. Trông họ thật hân hoan vui mừng, thỉnh thoảng hai người lại ngoái nhìn xung quanh cố ý dấu diếm bí mật riêng không muốn cho ai biết cả .
Tối đó nhà nó thật ấm cúng, chan hòa niềm vui qua những nụ cười
   Mới tinh mơ hôm sau, nó đã bị dựng dậy để trông đứa em còn bé tí. Nhìn dáng người mẹ te te chạy theo cha đang khuất nhanh vào rặng cây rừng, nó ngờ ngợ có liên quan đến cái cục gì đó chiều hôm qua. Nó nghĩ chiều nay chắc cha mẹ Nỏ sẽ đem về nữa, nhà sẽ vui hơn nữa.
   Nó thì không biết nhưng chuyện cha nó tìm được vàng không dấu được lâu, ngay khi vừa tóm được về ngang qua con suối đang chùi rửa, chọt bớt đất cát đi thì bí mật đã bại lộ, có ai đó đã nhìn thấy và thế là đêm ấy cả làng đều biết. Mới sáng ra, đã có mấy người í ới ngoài ngõ, khi được biết cha mẹ và anh Nó đã đi, họ liền ba chân bốn cẳng chạy theo, cuốn theo cả một đoàn người khá đông như đàn ruồi nhặng đánh hơi được đống phân mới.

Đoàn người cắm đầu, cắm cổ chạy miết theo hướng Nó chỉ, cuốn lên đằng sau một đám bụi mịt mù, đỏ au, chỉ có vài con chó chạy theo họ thỉnh thoảng còn dừng lại nghếch chân tè vào bụi cây để đánh dấu đường về.
Đứa em vẫn ngủ, nó ngồi một mình sực nhớ hồi khuya, sau khi ngắm nghía mãi cái cục gói trong chiếc áo, cha nó đã dấu vào trong góc gậm giường. Không cưỡng nổi tính tò mò, nó chúi đầu vào moi móc, tìm kiếm. Chẳng mấy khó khăn, nó đã lôi ngay ra được một cục gồ ghề, nằng nặng, đem ra giữa sân ngồi bệt xuống, hai chân dạng ra chàng hảng. Nó bắt đầu nhìn soi mói, trông như chứ chó con lần đầu tiên ngắm nghía một con cốc lạ lẫm.
   Ngoài ngõ, gã mặt móp xuất hiện đúng lúc, gã cũng chỉ xuất hiện những khi trong làng có ai đào đãi, tìm được vàng hay lâm sản quý hiếm. Cái mặt gã chắc vì va chạm quá nhiều với đời nên đã móp méo, dị dạng y như chiếc thùng tôn mỏng bị đập dẹp, dúm dó, bị dẫm lên cho bẹp nhép rồi được lôi giãn trở lại. Trong toàn bộ sự méo mó, lồi lõm ấy chỉ lẫn vào hai con mắt là tròn, linh lợi, giảo hoạt đến mức gian ngoan, xảo trá. Nhà gã ở đâu tận ngoài thị trấn, thị xã. Có khi nghe đồn gã cực giàu, nhưng ngay sau đó lại nghe lão khánh kiệt, nghèo khổ, rồi lại cực giàu rồi lại nghèo túng. Đời gã cứ giật lên giật xuống, gập ghềnh lồi lõm như cái mặt lão vậy.
Gã nhìn thằng bé và cười gây thiện cảm, tay gã lục tìm một trong số rất nhiều túi áo quần trên người, gã lôi ra một thứ mà đứa trẻ nào cũng thích, cũng nuốt nước bọt
Với lũ trẻ con, gã mặt móp luôn là kẻ hào phóng, gã tỏ ra hiểu chúng, đáp ứng những thứ chứng yêu thích.
Gã chìa tay ra trước thằng bé tội nghiệp, phút làm quen nhanh chóng trôi qua, họ đã như là đôi bạn tri kỉ từ kiếp trước. Gã chỉ nhìn lơ đãng cái cục gồ ghề thằng bé để trên tấm áo.
Đứa em trong nhà đã no ngủ thức dậy khóc toáng lên khi không thấy mẹ, thằng bé chạy vào bế em lên, lúng túng dỗ dành nhưng không làm sao cho em nín được. Nó nựng, nó vỗ về, nó đi vòng quanh, nó cố làm thật giống mẹ nhưng vô hiệu vì đứa em chỉ cần sữa mà thôi. Nó bế em ra sân, một đống toàn là những thứ nó thích được để bừa bãi trên tấm áo, nơi trước đó vẫn để cái cục gồ ghề, nằng nặng.
Gã mặt móp đã biến đi như một bóng ma cùng cái cục ấy.
Thằng bé thật mãn nguyện trong thời khắc đáng nhớ đó, nó đã trịnh trọng dành lại ba thứ cho cha mẹ và anh nó. Trông nó thật hạnh phúc, ít nhất cho đến chiều tối khi đoàn quân thất bại, mệt mỏi, nhếch nhác trở về, không ai trong họ đào đãi được một tí vàng nào dù chỉ bằng hạt cám.
Bỗng cha nó nhìn thấy cái áo của mình nằm phơi giữa sân, cặp mắt đang bơ phờ mệt mỏi tức khắc long lên sòng sọc pha nỗi hốt hoảng, thất kinh. Ông ta hầm hầm lôi giật cánh tay thằng bé tưởng chừng sứt ra khỏi bả vai, thằng bé khóc thét lên bàng hoàng, người cha giận dữ đến tái mặt, hai hàm răng đánh lập cập không nói được nữa, ông chạy bổ vào gầm giường chổng mông bới đào túi bụi như con chó bươi theo hang chuột.
   Người cha quay ra bước đi run rẩy, hai thái dương giật giật, da xám ngoét, mắt trắng dã như lơ mơ nhìn ngọn gió đang bay giữa trời. Cặp mắt ấy lướt đi, lướt đi giữa mơ màng rồi thấy một khuôn mặt nào mờ ảo, quen quen.
“Đúng rồi! Nó là con ta”.
Thằng bé hiện ra rõ dần trong mắt cha nó, cặp mắt đang trắng dã tự nhiên đỏ bầm lại hằn lên những tia máu tươi. Hình như toàn bộ sức lực của người cha mất đi trong những năm tháng vật lộn kiếm sống nay được hoàn trả lại. Y lồng lên như một con hổ đói, con trâu mộng lao vào thằng bé để trút tất cả sự giận dữ điên cuồng, tay đấm, chân đá, gậy phang, dao bổ đến xương đồng da sắt cũng phải tan ra hàng trăm mảnh hay nát bấy thành một đống bùn nhão chứ đừng nói là thân thể một đứa trẻ con.
  Mụ vợ khi hiểu ra thằng bé là thủ phạm đánh mất vật đổi đời của gia đình, mụ cũng lồng lên chẳng kém, nếu có con sư tử nào dữ dằn nhất mà nhìn cảnh mụ hoa tay, múa chân, miệng ré lên từng hồi man rợ thì nó cũng phải dông tuốt vào rừng xanh. Mụ a dua cuồng nhiệt khi chồng mình đánh đập thằng con thừa sống thiếu chết .
Lúc sau đã quá mệt, người cha cũng nằm bẹp xuống đất thở hổn hển. Bỗng y bật dậy như một chiếc lò xo, mắt trừng trừng nhìn vợ - kẻ đã đẻ ra thằng nhỏ, cội nguồn của sự bất hạnh này. Phải chăng tay nghề vừa được tôi luyện, nên khi y phang cái khúc gỗ nặng về phía vợ mình thì ngay nhát đầu tiên đã trúng phóc một bên thái dương. Mẹ thằng bé đã không biết trời đất gì nữa. Mụ khựng lại như là để đánh dấu điểm dừng của cuộc đời rồi lảo đảo, lảo đảo, cái đầu nghiêng nghiêng, hai tròng mắt nhìn vào nhau, cùng nhìn vào sống mũi như kẻ bị thần kinh, ẹo ẹo, ẹo ẹo, rồi ngã vật xuống, miệng mụ còn há ra méo xệch một cách mỉa mai, thuận đà người chồng còn nện thêm một đòn nữa, nhưng đã quá thừa; thừa hoàn toàn!.
Thằng bé không chết, đó mới là điều không tin nổi. Tuy nhiên, nó thân tàn ma dại, người ta bó thuốc cho nó, dần dần một chân nó đã lê đi được, còn chân kia chỉ kéo lết trên mặt đất, bàn chân quay ngang ra, như kéo một khúc cây, một của nợ, một bằng chứng. Cả hai tay thằng bé đều bị dập nát, một cánh tay liệt hoàn toàn, không còn chút cảm giác, lõng thõng treo ở vai, cũng chỉ có tác dụng duy nhất là làm bằng chứng. Nhưng là bằng chứng gì, để mà làm gì, nó đâu cần mà cũng chẳng muốn. Cánh tay còn lại tuy cũng gãy làm mấy khúc nhưng đã dần hồi phục lại, nó có thể đưa cái ăn lên miệng mặc dù hết sức khó khăn.
Thằng bé như hiểu ra: nó chưa bao giờ có, sẽ chẳng bao giờ có điều gì để mong đợi ở đây nữa.
Thằng bé kéo lê nặng nhọc, ngoái nhìn căn nhà bé nhỏ khuất sau mô đất nơi mẹ nó nằm ở dưới đó. Cha nó thì ốm thập tử nhất sinh nhiều ngày mới bò dậy được, mà cứ mỗi lần tính táo ăn được chút ít lại chửi bới nguyền rủa.
Nếu cái tay què, chân thọt là cái của nợ đối với nó thì chính nó là cái nợ của nhà nó, của cả làng.
 Nó cố lết đi thật nhanh để chóng xa cái nơi kinh hoàng đầy nguyền rủa ấy. Nó lết theo hướng rừng sâu, hướng mặt trời lặn, đêm đang buông nhưng phía đó còn một vầng sáng xa xôi và yếu ớt
  Nó lết qua hết cái đồng cỏ nơi dân làng thường chăn gia súc thì đã tối hẳn. Đêm đó trời không trăng mà nó vượt qua được một cánh rừng rộng lớn, rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, mãi tới lúc mặt trời chiếu vào mặt nó nóng rát, nó mới sực tỉnh, lại lồm cồm bò dậy và lê đi. Nó đi theo bản năng sinh tồn, đi trốn khỏi chốn địa ngục. Nó đĩ, đi mải miết bằng tất cả sức hơi còn lại. Trước mặt Nó là một bảng cỏ mới, rộng lớn nhấp nhô như một thảo nguyên mênh mông tuốt tận chân bời. Buổi trưa trời nắng như đổ lửa, nó lần mò mãi trong lùm cây lúp xúp. May thay! Từ trong kẽ đá ứa ra vài giọt nước nhỏ tí tách xuống phía dưới rồi ngấm vào lòng đất. Nó ngửa mồm hứng được mấy giọt, người khỏe hẳn ra, nó lại lết đi giữa bao la vô tận, không biết là đã mấy ngày....
Đêm xuống từ lâu, nó lơ mơ ngửi thấy mùi hương cỏ dại, nồng nồng thân quen. Gió thảo nguyên nhanh chóng thổi bạt hơi nóng hầm hập buổi trưa. Giờ chỉ còn đêm lạnh, nó nằm co ro, đói rét và khát, nó mệt mỏi rã rời.
Nó sắp chết Trong cơn mơ màng thiêm thiếp, nó thấy một lũ đầu trâu mặt ngựa đằng đằng sát khí bâu lấy nó giằng xé, trong khi nó co mình chống đỡ, còng lưng che cho đứa em đang ôm khư khư phía dưới bụng. Hơi ấm từ đứa em tỏa ra làm nó cũng ấm lại, nó đã đi vào giấc ngủ.

Hôm sau, nó chợt tỉnh vì những tiếng gầm gừ, nó nghểnh cổ nhìn qua những bụi cỏ vàng úa thấy thấp thoáng những cặp mắt của lũ sói, tai chong lên như những nấm mèo, nhe răng chực xông vào xé xác nó ra. Thì ra đêm qua nó đã ôm một chú sói con nằm ngủ. Chú sói con chưa tròn giấc nên cố dụi đầu vào lòng Nó ngủ tiếp, thỉnh thoảng nhú lưỡi liếm vào ngực nó. Phía sau những bụi cỏ, vài chứ sói con thập thò rồi mon men dần về phía nó, về phía đứa em chúng chiều qua đi lạc. Thằng bé thiếp đi vì sợ, vì quá sức và vì quá đói.
 Nó mơ màng như có ai đó vuốt ve người mình, mặt mình. Nó không hiểu nó còn sống trên trần gian hay đã lên thiên đàng -“Thiên đàng ư, sao mà nhiều Sói  vậy?” - Nó không nhớ gì nữa. Nó lại như mơ màng nằm bên mẹ ấm áp, cùng mấy anh em. Một đầu vú nho nhỏ kề bên miệng nó dịu ngọt - Nó bú, bú một cách ngon lành cho đến khi tỉnh hẳn, thấy miệng mình đang ngậm vú con sói mẹ, quanh nó là những chú sói con no sữa nằm lăn lóc nô giỡn. Nó lờ mờ hiểu lằng mình đang ở giữa sào huyệt của loài sói.
Thời gian trôi đi Nó hòa nhập một cách khó khăn với cuộc sống loài sói, với gia đình nhà sói. Các chú Sói con đã trưởng thành, có thể tự tìm mồi được. Hai con sói bố mẹ chừng đã đứng tuổi không còn nhanh nhẹn như năm nào, Nó thường ngồi vuốt ve chúng, chừng như an ủi và tỏ lòng biết ơn. Những bữa tốt trời, hai con sói già đi tìm mồi cùng các con, nó thường bò ra ngồi một mình ngắm nhìn những bông cỏ dại bay vật vờ trên vách đá, mắt nó nhìn nơi xa xôi, không nhớ gì được nhiều trong quá khứ. Nó chỉ nhớ được một vài chuyện, như cái lần nào nó bị bệnh, con sói mẹ chạy đi đâu gần cả ngày cắp về một cái đùi dê rừng nướng, tuy đã nguội ngắt nhưng với nó sao vẫn thơm lừng, chừng như thấy nó thích, cả nhà sói không ăn, nhường nó. Rồi những lần động trời, nó đau nhừ người nhất là những chỗ gãy xương, thấy nó vật vã, rên rỉ, cả nhà sói tru lên từng hồi vô vọng, cảm thông.
Một lần đang ngồi trên vách đá cao, nó nhìn thấy bên kia thảo nguyên một chấm vàng đậm lao ra khỏi bìa rừng cây, chạy giữa bãi trống, đằng sau là những chấm đen nhỏ lao theo vun vút, sau nữa là những chấm nâu nâu chạy lố nhố. Nó chợt hiểu đấy là đoàn người đang đuổi theo một con nai tơ hay con hoẵng cùng với những con chó săn của họ.
Từ đó, nó bắt đầu nhớ lại, càng nhớ nó càng buồn xo. Nó bò về hang nằm, mắt nhìn đăm đắm lên vách đá, bất thần nó nhìn thấy trong kẽ đá lóe lên ánh vàng sáng chói chạy dài thành một vỉa ngoằn ngoèo. Đúng là nó đã thấy thứ ánh sáng này ở cái cục gồ ghề nằng nặng năm nào. Nó bò tới dùng hết sức của cánh tay tàn tật gỡ được mấy cục. Nó ngắm nghía và nghĩ ngợi, nó không tài nào hiểu sao cái thứ này lại làm cha nó lồng lên như vậy, tại sao cái gã mặt móp lại có nhiều thứ như vậy.   
“Ôi con người!” , nó thở dài.
Đàn Sói vẫn mải đi kiếm ăn, cả hai con Sói già bữa đó cũng đi hỗ trợ cho các con nó.
Hang sói vắng hoe, lạnh lẽo, cheo leo bên vách đá, mùi khai khắm bốc lên nồng nặc quyện với mùi thịt sống thiu thối nhưng nó đã quen, nó cảm thấy dễ chịu ấm cúng. Một cành hoa dại đung đưa. Nó nhớ loài người, nó nhớ một thời nó là người. Nó nhìn nó, thấy mình đầy lông lá, móng tay chân dài nhọn, đã lâu nó vẫn tru như tiếng Sói, và thông thường khi đi lại Nó vẫn dùng cả hai tay chân để tập tễnh bước như một con sói què.
Thằng bé bò khỏi hang, len lỏi theo lối đi duy nhất để lên bãi cỏ, từ đó có thể nhìn ra bốn hướng. Nó tập đứng lên, tập ứ ớ tiếng người, những tiếng mà nó có một thời từng nói.
Trong tim nó vẫn còn máu người!
Theo bản năng nó muốn tìm về với loài người, với cha nó, anh em nó dù chỉ một lần, lần cuối cùng. Nó ngoái lại nhìn từng tảng đá, mô đất, bụi cỏ, cả cái gốc cây mà mỗi lần theo đàn Sói đi kiếm ăn trở về, nó cùng cả đàn đều nghếch chân tè lên đó như đánh dấu cửa ngõ lãnh địa của chúng. Nó cúi xuống ngửi lại cái mùi quen thuộc thân thương rồi đứng thẳng lên tập tễnh bước đi, nó đi mãi theo hướng ngược lại hồi năm nào Nó đến.
Hoàng hôn buông xuống, tuy đã đi được xa lắm nhưng nó vẫn nghe văng vẳng trong không gian bao la u buồn tiếng tru gọi của gia đình sói, những tiếng tru dài thê lương đến não lòng.
Nó đứng lại dỏng tai nghe tiếng gọi thật tha thiết chân thành. Nó ân hận, nó thấy mình thật vô ơn bạc nghĩa. Ngày nó đến với đàn sói, thân tàn ma dại, lê lết, què quặt, gầy còm sót lại một chút tàn hơi cuối cùng (đến loài sói cũng không nỡ xé xác nó mà ăn) . Ngày nó đi, dù lông lá che khuất nhưng vẫn lộ ra sự hồi phục, nó đã lớn lên nhiều, nhanh nhẹn hơn nhiều, thậm chí có khi một mình mà nó vẫn tóm được cả thỏ.
Tiếng tru của đàn sói vẫn loang mãi bên thảo nguyên mênh mông, nghe như tiếng nói thầm vọng từ cõi nhớ, cõi vô cùng. Nó mân mê hai cục vàng trong tay, cành hoa dại trước nhà năm nào lung lay, đưa chân nó bước đi như có một động lực. Nó đã vượt qua cái bụi cây cuối cùng có nước đái của loài sói. Nó đã đến biên giới lãnh thổ của loài người. Nó mải miết đi suốt đêm, đến chiều hôm sau thì đến cái bìa rừng gần trảng cỏ quen thuộc hồi nào. Nó dừng lại nhìn xa xăm về phía ngôi làng, thấy lố nhố một đám người huyên náo, lộn xộn, lăng xăng. Hình như họ đang cãi nhau, tranh nhau, đang giành giật một cái gì đó. Nó nấp vào một bụi cây chăm chú dõi nhìn. Một bàn tay ai từ phía sau thộp cổ nó ấn xuống, nó vùng chạy nhưng cái chân cà thọt đã hại nó, nó ngã dúi xuống, lăn quay ra bất lực nhìn lại. Một khuôn mặt quen lắm, nó đã nhớ ra con người đó nhờ chính khuôn mặt và ánh mắt ấy: gã mặt móp. Nó ú ớ nói bằng tiếng người và xòe một bàn tay đầy móng vuốt ra, trong đó có một cục vàng chóe sáng. Với con mắt lõi đời, tinh như loài cú, gã mặt móp chợt khựng lại nhận ra nó không phải là một con thú mà là con người. Bốn mắt nhìn nhau trong một khắc thật là ngắn ngủi nhưng cũng đủ cho gã nhận ra đó là ánh mắt của đứa trẻ năm nào, đã đem lại cho gã nguồn lợi khổng lồ, để gã là đế vương một thời. Gã cũng nhận ra ngay cái cục trong bàn tay lông lá kia là cục gì, gã giật phắt lấy và cho nó đứng lên. Gã nói thao thao với thằng bé nhưng nó không kịp hiểu, gã đã lôi xềnh xệch thằng bé chạy một hơi qua đồng cỏ, đến chỗ đám người đang mải đánh nhau, gã la lớn cho tất cả buông nhau ra rồi dõng dạc nói cho họ hiểu kẻ đầy lông lá đứng bên cạnh gã là thằng bé năm nào bỏ làng đi. Đám đông ồn lên la ó xua đuổi cái nợ, đừng mong vác cái thân tàn ma dại bở về mà nhờ vả dân làng. Gã mặt móp vội gào to cản họ lại vừa giơ cao cục vàng (gã nói là nó tặng) cho mọi người xem. Khi đám đông đã hiểu, một người đàn ông trong bọn họ bước tới trước mặt nó, cả hai nhìn trân trối không nhận ra nhau, đó là anh trai nó.
 Gã mặt móp tiếp tục kéo tay nó, theo sau là cả đám người đi về phía căn nhà xiêu vẹo, tồi tàn, ở đó có một ông già râu ria lởm chởm, tóc bù xù, thân hình tiều tụy như môt cái xác, chân tay run rẩy ngồi ôm gối ho sù sụ từng tràng dài. Khi thằng bé đến trước mặt ông, nó xòe bàn tay còn lại ra, bàn tay khi nó đi không còn cảm giác, không cầm nắm gì được nữa thì nay ở trong đó có một cục vàng chói lòa. Mắt người cha đang đờ đẫn bỗng rực sáng lên hơn cả vì sao hôm cũng vừa mọc ở đầu làng. Thằng bé chẳng nói năng gì, từ từ đặt cục vàng vào tay cha nó, ánh mắt người cha cũng từ từ cụp xuống, hai dòng nước đục mờ chảy dài muộn màng thấm dần cho đến khi ướt đẫm vạt áo nhàu nát
Thằng bé bất giác tru lên một hồi ghê rợn làm đám người kinh hoàng. Chính nó cũng không hiểu tại sao nữa.
Chính nó đang muốn nói với dân làng bằng tiếng người. Nó vội ngừng tru và ú ớ hết sức khó khăn, cuối cùng mọi người cũng hiểu được là muốn lấy những cục như vậy nữa thì còn nhiều lắm, ngày mai hãy đi theo nó.
Lão mặt móp thỏ phào một hơi thỏa nguyện, rồi khép cái miệng vẫn há hốc từ lúc thằng bé đưa cục vàng thứ hai cho cha nó. Khi đó, gã tức điên người lên, tự trách mình đã không lấy được cả hai cục. Gã lẩm bẩm với mình:
‘Tất cả còn ở phía trước, thằng mặt móp đê tiện ạ”
Đêm ấy, cả làng tập tụ lại nhảy múa như điên dại trên bãi cỏ trước nhà cha thằng bé. Những bàn chân trần không dép guốc dẫm đạp lên cả đám cỏ gai nhọn như xương cá ngạnh mà chẳng hề đau đớn gì. Họ nhìn nhau tràn trề hy vọng, tin tưởng. Ánh mắt họ long lanh, trong sáng như những viên ngọc bích. Họ quây thành vòng tròn quanh thằng bé, thành kính, tôn vinh nó như một vị vua, một thiên thần cứu rỗi mọi linh hồn khốn khó. Cái mùi từ người Nó tỏa ra, họ cảm thấy sao mà dễ chịu làm vậy, ngây ngất vậy, ngọt ngào êm ái đến vậy.
Đám phụ nữ, ai cũng muốn vuốt ve cái mu bàn tay đầy lông lá, muốn được áp má mình váo bộ ngực của Nó dù chỉ một lần. Có cô còn thầm ước ao những chuyện xa xôi mà không nói được nên lời.
Đêm đó quả là đêm cố một không hai, tất cả mọi người già trẻ, lớn bé đều hớn hở, hân hoan và hồn nhiên như những đứa con nít Họ nhìn nhau yêu thương, trìu mến, họ lăn vào nhau không chút ngượng ngùng, họ cười như chưa bao giờ được cười. Thỉnh thoảng, vài người chợt đẩy nhau ra, nhìn sâu vào đáy mắt nhau đâm nghi ngờ, lo lắng, lo ngày mai người kia giành được phần nhiều hơn mình.
Thì ra, họ vẫn nhớ họ là con người
 Đêm đầu tháng, trăng lặn sớm, ai đó đã châm ngọn đuốc gần tàn vào mái lá của căn nhà. Lửa bừng lên, soi sáng cả một vùng, những khuôn mặt rạng rỡ vui cười, hò hét tiếp tục nhảy nhót không chút tiếc rẻ. Mai kia họ sẽ có tất cả, sẽ thay đổi tất cả. Gần sáng, khi đã mệt lả, họ mới chịu buông tay nhau ra, nằm ngổn ngang trên bãi đất rộng bị xéo nát không còn một ngọn cỏ.

Đoàn người lầm lũi đi, phần lớn họ là đàn ông con trai của làng, đi đầu là lão mặt móp cùng mấy thanh niên khỏe mạnh, tay cầm dao dài sắc nhọn sẵn sàng chinh phạt mọi dây rợ, cành cây hoặc mọi kẻ thù nào dám ngáng đường. Bốn thanh niên khác công kênh thằng bé trên một cái kiệu, như rước một vị chúa tể; phía sau là những người khác vai gùi thức ăn, đồ uống với hy vọng khi trở về sẽ là những gùi đầy vàng. Niềm tin ấy với họ đã trở thành sắt đá.
Đúng là sống ở đời cần phải có niềm tin và hy vọng.
Họ đi ngày đi đêm và đã đến được nơi cần đến. Họ dừng lại chỗ gốc cây, gần đường dẫn vào hang sói, gần chỗ có vàng. Từ chỗ họ đang đứng họ thấy trời cao đất rộng, gió thổi mây bay, núi rừng trùng điệp, ngay cạnh họ là một vách đá dựng đứng, lởm chởm. Đối diện cách chừng một tầm bắn cũng có một bờ đá tương tự tạo thành một khe núi sâu thẳm ngổn ngang đất cát và cỏ cây. Họ biết khi mùa mưa đến, đó là dòng chảy của cơn thác lũ. Trông xa về phía tây, họ thấy nhấp nhô những ngọn núi cao, rừng rậm vô tận về nơi thâm sơn cùng cốc. Họ nhìn về phía quê nhà và nhận ra một điều đáng sợ là họ đã đi quá xa. Tầm mắt họ chỉ đủ phóng qua cái trảng cỏ mênh mông trước mặt, ý niệm về nơi họ ở bây giờ chỉ còn lờ mờ thăm thẳm một vệt chân trời. Họ đã cách xa mái nhà của mình có thể tính bằng cả kiếp người. Họ như đang ở nơi các vì sao ở, nhìn về dương thế chỉ thấy mệt mỏi và nuối tiếc.
Gã mặt móp đã kéo họ tỉnh lại với thực tại: Vàng! Họ sẽ có thật nhiều vàng. Họ thấy khỏe hẳn lên, cường tráng ra, họ ưỡn ngực như muốn hít tất cả gió thảo nguyên vào trong lòng họ.
Họ men theo vách đá ngoằn ngoèo, chênh vênh theo hướng thằng bé chỉ dẫn.
  Hôm ấy, cả đàn sói đi kiếm ăn xa. Thằng bé lại chỗ gốc cây quen thuộc, nó thấy mình là kẻ phản bội, nó ngồi trầm tư hồi lâu .
Phía hang sói, tiếng la ó, tiếng huyên náo vang dội - Thằng bé biết là họ đã có được vàng, khi có vàng giọng nói người ta khác hẳn, thật đặc trưng.
Bỗng!
Đất bên dưới rung chuyển, rã ra, tiếng những tảng đá lớn rơi va nhau kinh thiên động địa, tiếng rào rào, ầm ầm như sóng ngầm dưới lòng biển. Những người tìm vàng đã đập bể một tảng đá lớn ở dưới cả một vách đá đồ sộ phía trên.
Họ đã đập bể cái cột chống trời !
Lòng tham đã đặt họ gần với dấu chấm hết của cuộc đời họ .
Khi lòng tham con người chọc giận trời đất thì hậu quả thật khôn luờng, thật khủng khiếp. Trong phút chốc, lòng đất đã nuốt chửng cả hai nửa vách đá, nuốt cả cái khe núi dài và rộng ấy như người ta uống một hớp nước. Vách đá phía thằng bé bị sạt lở thẳng theo thớ đá xuống như một nhát chém khổng lồ, toàn bộ đất cát, cỏ cây, hang sói, đoàn người tìm vàng và cả cái vỉa vàng dài ngoằng đều bị sụt xuống phía dưới thung lũng. Trong khi cả cái thung lũng ấy cũng bị sụt sâu vào lòng đất, đến mức nếu có người còn sống dưới đó gọi lên bờ chỗ thằng bé cũng khó nghe được.
 Thằng bé thật là loại trời dung đất thứ, trong cơn rung chuyển kinh hoàng, Nó ôm vào gốc cây và kì diệu thay nó chỉ nằm cách nhát chém khổng lồ ấy không đầy gang tấc, nửa người nó đã treo lủng lẳng ở trên bờ vách. Tay nó cố hết sức bám lấy gốc cây, chân mò mẫm đạp lên chùm rễ thò ra chơ vơ giữa trời. Vài tảng đá nhỏ còn bám lại nơi kẽ những cái rễ, bị nó gẩy rớt lào rào xuống dưới không tiếng vọng lại. Loay hoay mãi nó dẫm được vào một nhánh rễ mọc ngang, Nó đã thoát khỏi cửa vào địa ngục. Nó buộc một sợi dây bảo hiểm vào chân rồi nhoài người ra để nhòm xuống dưới - Nó thấy có vài chấm nhỏ loe ngoe, cố ngoi khỏi đống đất đá ngổn ngang, nó hiểu còn có người sống sót đang kẹt dưới đó. Nó nhìn cái vách đá phẳng lì như mặt nước, rộng dài ngút mắt, nó thất vọng. Nó nhớ từng khuôn mặt hăm hở của họ, trong đó có anh nó, từng ánh mắt những người vợ bế con tiễn họ lúc lên đường, từng ánh mắt của người già còn ở lại làng, trong đó có cha nó, họ không còn đủ sức để đến đây.
Thằng bé đi dọc bờ đá, cuối cùng nó tìm được một chỗ mà nếu có cách gì tụt xuống được vài mươi ngọn cây thì có một đường gờ xiên dẫn xuống tận đáy do một thớ đá khác tạo ra.
  Nó đã nối không biết bao nhiêu sợi dây rừng để lần xuống cái đường gờ ấy và lần mò bám víu mãi, cuối cùng nó đã đến được chỗ những chấm đen ấy. Đó là cái đầu của ngã mặt móp và một người nữa bị vùi lấp đến tận cổ.
  Nó cố sức moi được người kia lên nhưng anh ta đã mềm nhũn gãy nát, thở thoi thóp. Nó lại tất tả moi tiếp gã mặt móp. Nó làm theo bản năng chứ không phải vì gã rống lên như bò rống, kêu khóc van xin cứu mạng, thậm chí gã hứa sẽ biếu một phần số vàng gã mới đào được.
Gã mặt móp đúng là loại ma chê quỷ hờn, địa ngục không dung nạp, gã chẳng bị làm sao cả. Vừa được moi lên là gã chúi ngay đầu xuống, hỳ hục bươi đào tìm chỗ vàng lão vẫn ôm khư khư bên mình cả khi trời long đất lở.
  Thằng bé còn bươi móc, tìm kiếm hồi lâu nữa nhưng vô vọng, lòng đất đã nuốt chửng cả đoàn người. Trong khi nó chỉ tìm được vài mảng tóc hay mấy cục đá dính máu thì gã mặt móp đã tìm được túi vàng của mình Gã hối hả lần theo cái gờ đá xiên chênh vênh dẫn tới chỗ sợi dây thòng xuống, gã đã trèo lên được. Gã không quên mở cái đầu dây phía trên vứt xuống và cười đắc thắng.
Thế là sợi dây nối địa ngục và dương trần của đời thằng bé đã bị cắt đứt, còn gã mặt móp đã lủi đi nhanh như một con rắn rồi biến mất Thằng bé vẫn mải miết đào bới, nhưng đã hơi tàn, sức kiệt, nó nhìn con người mềm nhũn đang thoi thóp kia, miệng anh ta đang thều thào điều gì không rõ. Chỉ qua ánh mắt, nó biết anh ta muốn sống, muốn đưa số vàng kiếm được về cho vợ con và gia đình, anh ta sẽ sung sướng
Ôi! lòng mong muốn của con người!
Đàn Sói hình như linh cảm được điều bất ổn, chúng kéo nhau về sớm hơn. cảnh tượng bầy ra trước mắt chúng thật phũ phàng. Phía xa, bóng gã mặt móp đang chạy miết cố thoát khỏi lãnh địa của loài sói, nhưng hình như bản mệnh của gã đã chấm dứt - Gã không hiểu hoặc cố tình không hiểu điều đó. Con sói già thì lại khác, nó đã nhìn thấy gã và có vẻ hiểu là quyết không cho gã được sống, nó tách đàn phóng tới - Gã mặt móp khựng lại quay nhìn nó, gã bước giật lùi giật lùi nhưng trong trời đất đã không còn chỗ cho gã lùi nữa.
Trong nháy mắt, con sói già xé xác gã mặt móp thành từng mảnh.
Cuối cùng, lẽ công bằng cũng được thiết lập.
Tại nơi đất lở, đàn sói tru lên từng hồi không dứt. Dưới đáy sâu, thằng bé nghe âm thanh quen thuộc vọng xuống, ấm áp, nó bỗng trả lời bằng những tiếng tru của loài sói
Đàn sói nhận ra giọng thằng bé, chúng cuống quýt, lăng xăng tìm chỗ nhìn xuống, tìm cách bò xuống với thằng bé. Một con sói trượt chân, vội thụt lại nhưng không còn kịp , nó như bơi giữa không trung tựa một cánh chim rời vách đá cao sà vào thung lũng. Rất may là nó rơi đúng vào chỗ một đụm cỏ mềm hiếm hoi. Sau phút bàng hoàng, con sói lao về phía thằng bé, ngoe nguẩy đuôi rối rít, liếm khắp người thằng bé như vuốt ve, an ủi. Chợt sói ta nhìn thấy người kia, nó như vụt hiểu ra điều gì. Mắt con sói long lên, bừng bừng thù hận, khinh bỉ, nó nhe nanh lao tới xé tan tác con người đã mềm nhũn như xé một con thú non.
Thằng bé và con sói ôm lấy nhau hồi lâu, lâu lắm cho tới lúc hoàng hôn xuống, nước mắt nó chảy tràn, hình như con sói cũng rưng rưng giàn giụa. Thằng bé bật khóc không hiểu vì lẽ gì, chắc là vì nhiều lẽ khác nhau.
  Trên bờ đàn sói đã mệt mỏi, tiếng kêu cũng khản đục nhỏ dần như tắt theo ánh chiều.
Sầu thảm và tuyệt vọng .
Tuy sức lực đã cạn kiệt nhưng thằng bé hiểu còn một việc cuối cùng của đời Nó nữa là phải đưa con sói tới gần sợi dây, để kéo “anh bạn nghĩa tình” lên bờ, về với đàn.
Nhưng ... Than ôi! Khi bò lết tới được, thì đâu còn thấy sợi dây ở đó nữa.
Thằng bé bỗng hiểu tất cả, nó thở ra một hơi thật dài và là hơi thở cuối cùng.
Nó buông người từ lưng chừng vách đá, mà lòng nặng trĩu vì còn nợ  nơi  dương trần một việc chẳng làm xong.
Con sói vội nhảy theo, quặp chặt lấy nó, cả hai ôm nhau
rơi vào cõi hư vô.
                                                                                                           Sưu tầm: Gờ giảm tốc bằng cao su

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Chém gió như thế này mới là đỉnh cao nhé

Đại gia mua 100 tàu thủy: Bài học quảng bá thương hiệu

Kế hoạch mua tàu khai thác trên ngư trường Hoàng Sa tung ra trong thời biển Đông dậy sóng đã tạo sự chú ý của truyền thông và sự ủng hộ của người tiêu dùng...

Giải bài toán rủi ro bảo hiểm tàu thủy
Liên quan kế hoạch mua tàu, trực thăng để ra khơi đánh cá ông Phạm Ngọc Lâm – Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Đức Khải mới đây tái khẳng định với truyền thông “đây là kế hoạch nằm trong chiến lược phát triển của công ty không phải nói vui”.
Theo kế hoạch, trong tháng 8/2014, 45 con tàu đầu tiên được mua từ Hàn Quốc sẽ được đưa về Việt Nam. Sau đó được sơn sửa, đăng ký thủ tục pháp lý trước khi được đưa vào khai thác. Còn lại 55 con tàu sẽ tiếp tục được Công ty Đức Khải tìm mua tại các nước như Nhật Bản, Úc. 
Ngay lúc này dù chưa có con tàu nào của Công ty Đức Khải cập bến về Việt Nam nhưng nhiều nghi ngại liên quan thủ tục pháp lý được đưa ra. Cụ thể, theo quy định Việt Nam không cho phép nhập tàu có tuổi sử dụng quá 8 năm, trong khi theo chia sẻ của ông Lâm tàu cá của ông đều có tuổi sử dụng khoảng 12 năm.
Cùng với thủ tục pháp lý là vấn đề bảo hiểm cho tàu khi ra khơi. Phân tích về khía cạnh này, ông Nguyễn M.T - nguyên Giám đốc chi nhánh Bảo hiểm AAA cho biết: Thực tế có nhiều hợp đồng bảo hiểm tàu thủy khác nhau. Trong đó vó có hai loại hình bảo hiểm chính. 
Thứ nhất bảo hiểm trách nhiệm nhân sự, bảo hiểm trách nhiệm nhân sự người thứ ba. Hiểu đơn giản hơn đó là công ty bảo hiểm sẽ chịu trách nhiệm bồi thường cho tàu khác khi tàu được bảo hiểm đâm va. Đây là loại bảo hiểm bắt buộc phải mua trước khi tàu ra khơi. 
Loại hình thứ hai, mua bảo hiểm vật chất cho con tàu với gói bảo hiểm này công ty bảo hiểm phải đứng ra chi trả cho doanh nghiệp, cá nhân sở hữu tàu được bảo hiểm trong trường hợp xảy ra sự cố hỏng hóc, chìm, đắm… với giá trị bằng giá trị gói bảo hiểm đó. Đây chính là loại hình mà đơn vị bảo hiểm dễ gặp rủi ro vì khó kiểm soát những sự cố tàu thủy trên biển.
Tuy nhiên loại hình bảo hiểm này, công ty bảo hiểm sẽ phải căn cứ vào một số vấn đề như tuổi con tàu. “Có nhà bảo hiểm chỉ chấp nhận bảo hiểm cho con tàu dưới 10 tuổi, tuy nhiên có công ty bảo hiểm chấp nhận bảo hiểm cho tàu 20 năm tuổi, căn cứ vào tuổi của tàu để đưa ra tỉ lệ mức phí. Bên cạnh đó căn cứ vào giá trị con tàu khi mua để có mức bảo hiểm phù hợp”, ông Tuấn cho biết.
Từ thông tin trên có thể khẳng định chắc chắn Công ty Đức Khải sẽ phải mua bảo hiểm trách nhiệm nhân sự để đảm bảo thủ tục trước khi ra khơi, đây sẽ thêm một phần chi phí cho doanh nghiệp. Nên nhớ 70% vốn thực hiện dự án được Công ty Đức Khải vay ngân hàng. 
Trong khi đó với loại hình bảo hiểm vật chất cho con tàu, ông T cho rằng sẽ rất ít công ty bảo hiểm dám mạo hiểm bán loại hình bảo hiểm này cho công ty Đức Khải, hoặc nếu bán sẽ với giá trị thấp kèm theo nhiều điều khoản do tàu cá của Đức Khải là tàu cũ có tuổi sử dụng khá lâu.
Tuy nhiên để bảo toàn nguồn vốn, theo ông T trong trường hợp tàu của Công ty Đức Khải ra khơi mua bảo hiểm vật chất con tàu công ty bảo hiểm nên đưa vào điều khoản loại trừ bảo hiểm trong trường hợp gặp rủi ro...
Bài học quảng bá thương hiệu 
Bên cạnh vấn đề trên, không ít người cho rằng việc ông Phạm Ngọc Lâm đưa ra kế hoạch mua tàu cá, trực thăng lúc này nhằm đánh bóng tên tuổi, quảng bá cho thương hiệu Đức Khải.
Phân tích ở khía cạnh này, chuyên gia Marketing thương hiệu Hoàng Tùng cho rằng một chiến dịch PR của doanh nghiệp đưa ra để được đánh giá là thành công phải có 4 yếu tố chính: Sức hút đối với giới truyền thông; Sự ủng hộ của giới truyền thông; Sự ủng hộ của người tiêu dùng; Cuối cùng gắn được thương hiệu với nhận thức tích cực từ phía người tiêu dùng. 
Tuy nhiên, ba yếu tố đó không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Với trường hợp của ông Phạm Ngọc Lâm và thương hiệu Đức Khải: Sự kiện ông Lâm đưa ra kế hoạch mua tàu để khai thác trên ngư trường Hoàng Sa tung ra trong đúng thời biển Đông đang dậy sóng rõ ràng đã đạt được yếu tố tạo sự chú ý của giới truyền thông và sự ủng hộ của người tiêu dùng. Thương hiệu của Công ty Đức Khải cũng như thương hiệu cá nhân của ông Phạm Ngọc Lâm đã thực sự in dấu trong tâm trí người tiêu dùng nói chung với một hình ảnh đẹp. 
“Về những nghi ngại rằng tại sao mua tàu cũ chứ không mua tàu Việt Nam? Tại sao lại đưa ra thông tin trong thời điểm "nhạy cảm" này? Độ khả thi của kế hoạch kinh doanh đến đâu? Điều này rõ ràng một doanh nghiệp nếu xác định mở rộng kinh doanh trong một lĩnh vực mới sẽ phải có sự tính toán riêng của họ. Ông Phạm Ngọc Lâm cũng sẽ phải có bài toán riêng để làm sao dự án của mình có thể vận hành được hiệu quả và sử dụng đồng vốn một cách tốt nhất”, ông Tùng nhận định. 
Trong trường hợp của ông Phạm Ngọc Lâm và thương hiệu Đức Khải, có thể thấy bài học đối với doanh nghiệp Việt trong vấn đề marketing thương hiệu. Một kế hoạch marketing hay khi tung ra thị trường nếu đúng thời điểm sẽ nhận được sức cộng hưởng lớn từ phía truyền thông và xã hội. Kế hoạch của ông Phạm Ngọc Lâm rõ ràng rất hay và tung ra đúng thời điểm. 
“Đó là tư duy của một doanh nhân thông minh và khôn ngoan. Kể cả trong trường hợp ông Phạm Ngọc Lâm có sử dụng những kỹ thuật PR cho doanh nghiệp của mình, theo tôi mục đích cuối cùng vẫn hoàn toàn rất tốt. Bởi hiệu ứng của ông rõ ràng đã tạo được sự đồng tình mạnh mẽ của xã hội, khơi gợi tình thần yêu nước của người Việt và tạo dựng hình ảnh thương hiệu một cách tích cực. Dĩ nhiên, từ kế hoạch đến thực thi vẫn là một khoảng cách dài”, chuyên gia Marketing Hoàng Tùng nhận định.
                                 Nguồn sưu tầm: gờ giảm tốc độ, gờ giảm tốc độ bằng cao su, biển báo giao thông

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Cần lắp đặt nhiều hơn nữa những nhà vệ sinh di động trên địa bàn thành phố

        Hàng ngày bạn vẫn đi qua những con đường xanh sạch đẹp của Hà Nội, nhưng ở đâu đó vẫn có những nơi ‘’ không đẹp lắm ‘’ . Bạn dạo qua những công viên, phong cảnh thoáng đãng, nhưng bỗng bất chợt muốn tìm nơi để ‘’ giải quyết nỗi buồn ‘’ thì lại tìm mỏi mắt mới tìm ra. Khi bước vào thì lại nổi da gà với những thứ trước mắt. Nhà vệ sinh công cộng – công cộng, đúng kiểu như là người ta vẫn nói ‘’ cha chung không ai khóc ‘’. Vì là công cộng ,nên mọi người chỉ có 1 số ít là giữ gìn vệ sinh chung, còn bộ phận những người còn lại lại bỗng nhiên biến những hình ảnh đó làm những nhà vệ sinh công cộng trở nên nhếch nhác.
Nhớ hồi tết Tây 2014, tôi với đứa bạn rủ nhau ra khu chụp ảnh dành cho các bạn trẻ mới nổi ở Bãi đá sông Hồng, hàng ngày ,các bạn trẻ , những đôi tình nhân trẻ đên đây chụp lại những bức ảnh kỉ niệm , thực hiện những bộ ảnh cưới rất đông và đặc biệt là vào những ngày cuối tuần.
Sau khi chạy nhảy chán chê, cười nói , đến lúc tìm nhà vệ sinh thì mãi mới tìm thấy, dịch vụ ở đây tạo nên những cảnh đẹp phục vụ nhu cầu chụp ảnh của các bạn trẻ nhưng lại không để ý đến điều nhỏ nhặt nhất. Khu vệ sinh sập xệ, vào mà muốn nổi da ga và chẳng muốn quay lại lần nữa, bất đắc dĩ lắm mới phải vào.
Tôi lại chợt nhớ đến hình ảnh những nhà vệ sinh di động ở bến xe bus mà hàng ngày mình vẫn đứng đợi, nơi  những chú tài xế và anh phụ xe và cả những người đợi xe bus vẫn hay sử dụng, nhìn nó nhỏ nhỏ vậy sao ở đây không đầu tư lắp đặt lấy một vài cái như thế này nhỉ ?
Nhà vệ sinh di động ngày nay trở nên phổ biến ở hầu hết tất cả các nước phương Tây và ở nước ta cũng đã đang đưa vào sử dụng, với hình thức nhỏ gọn, lắp đặt dễ dàng. Hầu hết các nhà vệ sinh di động ngày nay được thiết kế có cửa mở phía trước hình chữ U , với một tấm gương phía bên mặt trong cánh cửa.Chúng được làm từ nhựa đúc với trọng lượng nhẹ để dễ dàng cho việc di chuyển. Bên trong được thiết kế gồm 1 bồn vệ sinh, 1 lavabor, 1 gương soi, 1 bình xịt khử mùi gắn tường, hệ thống điện chiếu sáng .
( ảnh )
Một nhà vệ sinh di động đáp ứng được đủ yêu cầu của người dân, lắp đặt dễ dàng, trọng  lượng nhẹ,giá thành thấp hơn so với việc xây dựng 1 nhà vệ sinh kiên cố. Thích hợp với những nơi có điều kiện làm việc ngoài trời như công trường xay dựng, trang trại chăn nuôi, hội chợ thương mại, các buổi trình diễn ca nhạc lớn .
Ở các nước châu Âu và các nước phát triển, người ta đã sử dụng nhà vệ sinh di động rất nhiều và hầu như bạn sẽ thấy chúng xuất hiện với tần suất rất lớn, để cải thiện tình trạng những nhà vệ sinh công cộng nhếch nhác, chúng ta hãy đầu tư và lắp đặt nhiều hơn nữa những nhà vệ sinh di động.
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
CÔNG TY CỔ PHẦN THƯƠNG MẠI & DỊCH VỤ HÀNH TINH XANH
Địa chỉ: Tầng 5 – 297 Bạch Mai, Hai Bà Trưng, Hà Nội
ĐT: 04.36275955/ 36276040/ 36276041 – Fax: 04.36275956
Khách hàng đăng ký làm đại lý xin liên hệ:
Ms Yến
Mobi: 0932 325 900

ĐT: 04.36275955/ 36276040/ 36276041 – Fax: 04.36275956

TP HỒ CHÍ MINH & CÁC TỈNH PHÍA NAM XIN LIÊN HỆ:
Địa chỉ: 133 Tân Quý, Phường Tân Quý, Quận Tân Phú, TP.HCM.
Ms Thủy Tiên – 0945 661 204
Mr Trung – 0906 291 883
Miss Huyền – 0914 073 988
Mr Quý – 0932 329 505
Khách hàng đăng ký làm đại lý xin liên hệ:
Mr Dũng
Mobi: 0914 199 172

Tel: 08 6660 8904 – Fax: 08 3559 2001

KHO & TRUNG TÂM BẢO HÀNH SẢN PHẨM

Địa chỉ: 15 Ngõ 122 Vĩnh Tuy, Hà Nội – ĐT: 04.36380082

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Câu chuyện và bài học từ hai người dọn rác

     Vào sáng Chủ Nhật, có thể là do ngày nghỉ rảnh rỗi, một người đàn ông trung niên lúi húi quét dọn trước cửa nhà. Ông cầm chiếc chổi và đồ hốt rác quét sạch vỉa hè rồi quét dọc theo lề đường, cẩn thận gom tất cả đám cát, bao ny-lông, mẩu thuốc lá, ly giấy, lá khô và đủ thứ rác rưởi của xã hội văn minh vào thùng rác, đậy nắp cận thận, đặt ngay ngắn xuống lòng đường, để ngày mai xe thu gom rác của thành phố lấy đi. Hình như ông là người duy nhất ở khu phố này cầm chổi quét lòng đường và vỉa hè. Thói thường đều cho rằng chuyện đường phố sạch dơ để thành phố lo. Hơi đâu “bao đồng” chuyện nhà nước? Thế nhưng cứ mỗi lần qua khu Japan Town, ông lại cảm phục người Nhật về tinh thần tự trọng và yêu mến thành phố của họ. Lúc nào ông cũng thấy những ông, bà Nhật lúi húi quét dọn vỉa hè và lòng đường. Chính vì thế mà cả khu Japan Town lúc nào cũng sạch trơn. Chỉ cần bước qua ranh giới của Japan Town là một hình ảnh thật tương phản. Sự sạch sẽ, khang trang chỉ cách nhau một sợi chỉ. Có lần ông dừng xe lại hỏi thăm thì được các ông bà Nhật nói:
“Chúng tôi quan niệm rằng đường phố thuộc về người dân, không hoàn toàn thuộc về chính phủ. Do đó giữ gìn đường phố sạch sẽ cũng là trách nhiệm của người dân. Đồng ý là chúng tôi có đóng thuế để thành phố lo chuyện vệ sinh nhưng giờ đây thành phố có quá nhiều việc phải lo hoặc lo không xuể. Chúng tôi không ngồi đó than trời trách đất. Nếu muốn sở rác phục vụ tốt hơn thì chúng tôi lại phải đóng thêm thuế. Thôi thì chúng tôi chia xẻ trách nhiệm với nhà nước mà cũng là để giữ gìn đường phố của chính mình. Chẳng mất mát gì cả. Tới một thành phố khang trang sạch sẽ người ta cảm phục cả đất nước lẫn con người ở đó. Chúng tôi yêu khu phố của chúng tôi và cũng muốn khách vãng lai yêu mến nó.”
Chính vì cảm phục người Nhật mà tuần nào ông cũng làm công việc này mà chẳng than phiền chi cả. Khi nhận thấy vỉa hè và lòng đường đã khá sạch, ông toan thu dọn để bước vào nhà thì một thanh niên từ xa bước tới, miệng phì phèo điếu thuốc. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và đi đứng người ta có thể nhận ra đây là một chàng thanh niên ngang tàng. Khi tới chỗ ông đang đứng, người thanh niên rít hơi cuối cùng rồi coi như không có ai, thản nhiên quăng mẩu thuốc lá xuống đường. Nhìn mẩu thuốc là nằm tênh hênh trên mặt vỉa hè sạch trơn, dường như nó có vẻ “phá hoại” và trêu ngươi, cho nên người đàn ông tức giận, lớn tiếng gọi người thanh niên:
- Này, yêu cầu quay lại nhặt tàn thuốc lá lên nghe!
Người thanh niên đã đi cách xa ông khoảng năm, sáu bước, nghe gọi thế quay đầu lại nhìn với vẻ hết sức ngạc nhiên. Anh ta ngạc nhiên vì có thể cả trăm lần quăng mẩu thuốc lá như thế này mà chẳng ai phản ứng gì, nay có một “gã điên” làm chuyện không giống ai. Anh ta quay lại, sẵng giọng hỏi:
- Ông nói gì?
- Yêu cầu cậu nhặt mẩu thuốc lá lên!
Mặt chàng thanh niên đỏ gay:
- Bộ đường phố này của ông hả?
Người đàn ông trả lời ngay:
- Không phải của tôi nhưng tôi quét dọn sạch sẽ. Người tự trọng không bao giờ xả rác bừa bãi. Cậu hiểu điều đó không? Tôi yêu cầu cậu nhặt lên!
Tự ái bị tổn thương, người thanh niên không cần phân biệt đúng-sai, nói như gây sự:
- Không nhặt thì sao?
Sự lớn tiếng qua lại giữa hai bên làm người trong nhà chạy ra, người qua lại trên hè phố tò mò đứng lại. Cuối cùng tất cả đều thấy đây không phải chuyện đại sự cho nên xúm vào can gián. Cuối cùng người thanh niên hậm hực bỏ đi còn người đàn ông đứng phân bua một hồi rồi bực bội bước vào nhà.

* * *

Ba ngày sau, tại một khu phố khác cách đó khoảng năm, sáu con đường người ta thấy một vị sư đang quét rác tại cổng một ngôi chùa. Hôm nay là Thứ Hai chùa vắng, Phật tử đi làm hết, sau hai ngày cuối tuần bận rộn với sinh hoạt và lễ lạc, rác đã thấy lai rai trên sân. Ngoài ra, còn lá trên cây rụng xuống cho nên thầy trụ trì ra công quét dọn, vừa vận động vừa làm sạch trong ngoài. Đối với người xuất gia, quét rác cũng là “công phu”. Sau khi cổng chùa đã sạch sẽ, sư toan đẩy thùng rác trở vào thì một chàng thanh niên tà tà bước tới. Đây chính là anh chàng đã gây sự với người đàn ông quét rác ba ngày trước. Khi đi tới cổng chùa, có thể do vô tình, do quán tính, cố tật, hoặc đãng trí, sau khi mở bao thuốc lá, chàng ta rút ra một điếu, châm lửa. Thấy bao thuốc đã hết, chàng ta quăng cả chiếc bao trống không dưới chân bức tường cạnh cổng chùa rồi thản nhiên bước đi. Thế nhưng khi bước đi khoảng năm, sáu thước, có thể do nhớ lại cuộc “đụng độ” với người đàn ông trước đây, chàng ta quay đầu lại xem sự thể như thế nào. Trái với phỏng đoán của mình, vị sư bình thản bước tới chân bức tường, cúi xuống nhặt bao thuốc lá lên, quay lại thùng rác inox, mở một bao rác nhỏ, bỏ bao thuốc lá trống vào bên trong, cột trở lại, bỏ vào thùng rác rồi lặng lẽ đẩy thùng rác vào bên trong sân chùa, không hề quay nhìn chàng thanh niên …đang ngạc nhiên đứng đó.

* * *
 
Ngày hôm sau, chàng thanh niên tới thăm vị sư. Sau khi giới thiệu mình chính là người xả rác trước cổng chùa. Chàng ta kể lại chuyện “đụng độ” với người đàn ông rồi hỏi:
-Thưa thầy, tại sao cùng một chuyện mà thầy lại có lối cư xử nhẹ nhàng hơn người đàn ông kia?
Sư hiền từ đáp:
-Người đàn ông đó là một công dân tốt. Một công dân tốt do làm tròn bổn phận của mình cho nên thường thẳng thắn nói lên cái sai của người khác để cùng nhau sửa chữa trong tinh thần ôn hòa. Tuy nhiên cách hành xử giữa một người thường và một người xuất gia có khác nhau. Người xuất gia không nói về cái lỗi của kẻ khác mà kham nhẫn để kẻ phạm lỗi giác ngộ mà tu sửa. Hai lối hành xử đó không cái nào hơn cái nào, “vạn pháp đều bình đẳng”, chỉ tùy duyên ứng xử mà thôi. Một căn nhà, một ngôi chùa, một khu phố hoặc nơi làm việc cần phải sạch sẽ. Sự sạch sẽ làm trang nghiêm cuộc sống và thế giới. Ngay đầu óc chúng ta cũng cần sạch sẽ. Muốn sạch sẽ thì phải quét rác. Một chiếc máy điện tử muốn tốt cũng phải “đổ rác”. Đầu óc con người muốn thanh tịnh, sạch sẽ cũng phải “đổ rác”- đổ bớt rác rưởi của tâm hồn. Những ý nghĩ bất tịnh, tương tranh, thù hận, đố kỵ, tị hiềm, những tư tưởng loại trừ, kỳ thị, ghét bỏ đều là rác rưởi của tâm hồn. “Quét rác” và “đổ rác” là việc làm thường xuyên của người nào muốn tâm hồn thanh tịnh. Từ thanh tịnh mà có thanh thản. Vì thanh thản cho nên không động tâm. Vì tâm không động cho nên ít gây đổ vỡ. 

* * *

Ba ngày sau, chàng thanh niên tìm tới nhà người đàn ông, nói lời xin lỗi. Chàng học được một bài học nơi sư, “ Thay vì xả rác xuống đường hoặc nơi công cộng thì nên xả bớt rác trong tâm hồn mình.”

Lời người kể chuyện: Ngoài đức tính kham nhẫn, có thể sư đã đạt tới mức “vô phân biệt”. Sư cứ thấy rác thì quét mà không hề phân biệt rác từ cây đổ xuống, Phật tử xả ra, nam hay nữ, lạ hay quen cho nên rác của chàng thanh niên cũng thế thôi. Chính vì “vô phân biệt” cho nên sư không động tâm. Không động tâm cho nên sư đã quét rác trong trạng thái “vô tâm”. Mà vô tâm thì an lành./.